Cô gái 24 tuổi nhận lời làm vợ một ông chủ giàu có hơn mình 30 tuổi, nhưng ngay trước ngày cưới, bà quản gia đưa cho cô một chiếc hộp và nói: “Nếu cô vẫn muốn cưới, hãy mở nó trước…”

Cô gái 24 tuổi nhận lời làm vợ một ông chủ giàu có hơn mình 30 tuổi, nhưng ngay trước ngày cưới, bà quản gia đưa cho cô một chiếc hộp và nói: “Nếu cô vẫn muốn cưới, hãy mở nó trước…”

Tôi năm nay 24 tuổi. Tôi lớn lên trong một gia đình không khá giả, bố mất sớm, mẹ một mình bán hàng ngoài chợ để nuôi hai chị em tôi ăn học. Sau khi tốt nghiệp, tôi xin làm nhân viên tại một nhà hàng trong thành phố. Công việc vất vả nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện dựa dẫm vào ai. Cho đến một buổi tối, tôi gặp ông Thành, một người đàn ông 54 tuổi, là chủ của một tập đoàn lớn. Ông thường xuyên đến nhà hàng dùng bữa, luôn ngồi một mình ở góc trong cùng. Một hôm, khi tôi mang cà phê đến, ông bất ngờ hỏi: “Cô đã có gia đình chưa?” Tôi hơi bất ngờ nhưng vẫn lịch sự trả lời: “Chưa ạ.” Ông nhìn tôi vài giây rồi nói một câu khiến tôi tưởng mình nghe nhầm: “Nếu cô đồng ý, tôi muốn cưới cô.”

Tôi đứng chết lặng. Một người đàn ông giàu có, có biệt thự, xe sang và cả một công ty lớn lại muốn cưới một cô gái phục vụ nhà hàng như tôi? Tôi nghĩ ông đang nói đùa. Nhưng ngày hôm sau, ông cho người mang đến nhà tôi một bó hoa cùng một lời đề nghị chính thức. Mẹ tôi vừa nghe xong đã phản đối ngay: “Con đừng nghĩ đến chuyện đó. Người ta hơn con 30 tuổi, lại giàu như vậy, con vào nhà họ rồi biết sống thế nào?” Tôi cũng không muốn đồng ý. Nhưng vài ngày sau, mẹ tôi bất ngờ phải nhập viện vì một căn bệnh cần điều trị dài ngày. Số tiền tiết kiệm ít ỏi của gia đình nhanh chóng cạn kiệt. Đúng lúc ấy, ông Thành xuất hiện và nói: “Tôi không muốn mua chuộc cô. Nếu cô không yêu tôi, tôi cũng không ép. Nhưng tôi có thể lo toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Đổi lại, tôi chỉ muốn cô cho tôi một cơ hội.”

Tôi không trả lời ngay. Tôi suy nghĩ suốt nhiều đêm. Cuối cùng, tôi đồng ý tìm hiểu ông với một điều kiện: “Nếu sau này tôi nhận ra mình không thể sống cùng ông, tôi có quyền rời đi.” Ông Thành gật đầu không do dự: “Được.”

Sau đó, tôi chuyển đến căn biệt thự của ông để làm quen với cuộc sống mới. Căn nhà rộng đến mức tôi đi lạc ngay ngày đầu tiên. Trong nhà có một bà quản gia tên Lan, đã làm việc cho ông Thành hơn 20 năm. Bà đối xử với tôi rất tử tế nhưng tôi nhận ra mỗi lần nhắc đến chuyện cưới xin, bà đều có vẻ lo lắng. Một buổi tối, tôi hỏi thẳng: “Bác Lan, bác có nghĩ cháu nên cưới ông ấy không?” Bà nhìn tôi rồi im lặng rất lâu. Cuối cùng bà chỉ nói: “Cô còn trẻ. Nếu chưa hiểu rõ người đàn ông này, đừng vội đặt cả cuộc đời mình vào tay ông ấy.”

Câu nói ấy khiến tôi bắt đầu nghi ngờ. Tôi âm thầm tìm hiểu về quá khứ của ông Thành. Tôi biết ông từng kết hôn một lần. Người vợ đầu tiên đã rời đi nhiều năm trước. Ông có một người con trai tên Khải, hơn tôi 4 tuổi, hiện đang sống ở nước ngoài và rất ít khi về nhà. Điều kỳ lạ là mỗi khi tôi hỏi về Khải, ông Thành đều né tránh.

Một tháng trước ngày cưới, Khải bất ngờ trở về.

Ngay lần đầu gặp, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Cô biết bố tôi thực sự muốn cưới cô vì lý do gì chưa?”

Tôi hỏi lại: “Ý anh là sao?”

Khải không trả lời. Anh chỉ cười nhạt rồi bỏ đi.

Tối hôm đó, ông Thành tìm tôi.

– Khải đã nói gì với em?

Tôi nhìn ông.

– Anh ấy hỏi tại sao ông muốn cưới tôi.

Ông im lặng.

Tôi hỏi tiếp:

– Vậy tại sao?

Ông không trả lời ngay. Một lúc sau, ông mới nói: “Vì tôi yêu em.”

Tôi nhìn vào mắt ông nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy câu trả lời ấy chưa phải toàn bộ sự thật.

Đêm đó, tôi không ngủ được.

Gần 2 giờ sáng, tôi xuống bếp uống nước thì thấy bà Lan đang đứng một mình trước phòng làm việc của ông Thành. Bà nhìn thấy tôi liền giật mình. Tôi hỏi: “Bác đang tìm gì vậy?” Bà không trả lời, chỉ lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ rồi đưa cho tôi.

– Cô muốn biết sự thật phải không?

Tôi gật đầu.

Bà nói nhỏ:

– Ngày mai là sinh nhật cô. Sau bữa tối, hãy vào căn phòng cuối hành lang tầng hai. Chiếc chìa khóa này sẽ mở được cánh cửa đó.

Tôi cầm chiếc chìa khóa, tim đập mạnh.

Ngày hôm sau, tôi làm đúng lời bà.

Căn phòng cuối hành lang đã bị khóa nhiều năm. Bên trong gần như không có đồ đạc, chỉ có một chiếc bàn và một chiếc tủ hồ sơ. Tôi mở ngăn kéo.

Một tập hồ sơ cũ nằm bên trong.

Tôi mở trang đầu tiên.

Tên tôi xuất hiện trên đó.

Tôi sững người.

Trong hồ sơ có rất nhiều thông tin về gia đình tôi: hoàn cảnh của mẹ, nơi tôi học, công việc hiện tại, thậm chí cả những chuyện tôi chưa từng kể với ai.

Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là một bức ảnh cũ.

Trong ảnh, mẹ tôi đang đứng cạnh một người đàn ông trẻ.

Người đàn ông đó chính là ông Thành.

Tôi cầm bức ảnh chạy xuống dưới.

Tôi tìm thấy ông trong phòng khách.

– Ông biết mẹ tôi từ trước?

Ông Thành nhìn bức ảnh rồi im lặng.

Tôi hỏi lại:

– Tại sao ông chưa bao giờ nói?

Ông ngồi xuống ghế.

– Vì tôi đã hứa với mẹ em rằng sẽ không nói cho em biết.

Tôi cảm giác đầu óc quay cuồng.

Ông kể rằng hơn 25 năm trước, khi ông còn chưa có gì trong tay, ông từng làm việc cùng mẹ tôi. Hai người từng giúp đỡ nhau trong những ngày khó khăn nhất. Sau đó ông rời quê lên thành phố lập nghiệp. Nhiều năm sau, ông trở thành một doanh nhân thành đạt.

Ông vẫn âm thầm tìm hiểu cuộc sống của mẹ tôi.

Khi biết bà một mình nuôi hai con, ông nhiều lần muốn giúp nhưng bà đều từ chối.

Cho đến khi tôi lớn lên.

Ông nói:

– Tôi không cưới em chỉ vì vẻ ngoài hay vì em trẻ hơn tôi. Tôi đã biết em từ khi em còn rất nhỏ. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý định làm gì ảnh hưởng đến cuộc đời em. Đến khi em trưởng thành, tôi mới nhận ra mình muốn chăm sóc mẹ con em phần đời còn lại.

Tôi nhìn ông.

– Nhưng ông chưa từng nói với tôi.

– Vì tôi sợ em nghĩ tôi đang dùng tiền để ép em.

Tôi im lặng rất lâu.

Nhưng vẫn còn một câu hỏi.

– Vậy tại sao Khải phản đối cuộc hôn nhân này?

Đúng lúc đó, Khải xuất hiện ở cửa.

Anh nhìn bố mình rồi nói:

– Vì bố đang nói thiếu một chuyện.

Cả căn phòng im lặng.

Khải lấy từ túi áo một lá thư.

Anh đặt lên bàn.

– Đây là lá thư mẹ tôi để lại trước khi rời khỏi nhà.

Tôi mở ra.

Trong thư, người vợ cũ của ông Thành viết rằng bà không rời đi vì ông nghèo hay vì ông không còn yêu bà. Bà rời đi vì trong những năm đầu hôn nhân, ông quá mải mê công việc và đã bỏ quên gia đình.

Bà viết một câu:

“Anh có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nếu anh không biết trân trọng người bên cạnh thì đến cuối cùng anh vẫn chỉ có một căn nhà rất lớn và một chiếc bàn ăn không có đủ người.”

Tôi nhìn ông Thành.

Ông cúi đầu.

Khải nói:

– Bố muốn cưới cô ấy vì bố nghĩ đây là cơ hội cuối cùng để có một gia đình thực sự. Nhưng tôi sợ cô ấy sẽ trở thành người tiếp theo phải chịu đựng sự cô đơn của bố.

Tôi không biết phải nói gì.

Tối hôm đó, tôi nói với ông Thành rằng tôi cần hủy đám cưới.

Ông không ngăn cản.

Ông chỉ hỏi:

– Em đã quyết định rồi sao?

Tôi gật đầu.

– Tôi không muốn trở thành một người vợ chỉ vì mẹ tôi cần tiền, cũng không muốn ông cưới tôi vì sợ cô đơn.

Ông nhìn tôi rất lâu rồi nói:

– Vậy thì đừng cưới.

Tôi bất ngờ.

Ông tiếp:

– Tôi từng nghĩ tiền có thể giải quyết mọi vấn đề. Nhưng em vừa cho tôi biết rằng có những thứ tiền không thể mua được.

Tôi rời khỏi căn biệt thự.

Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng ba tháng sau, mẹ tôi xuất viện.

Một buổi sáng, bà gọi tôi lại và đưa cho tôi một chiếc phong bì.

Bên trong là giấy tờ căn nhà của gia đình.

Tôi ngạc nhiên:

– Mẹ lấy tiền đâu để trả viện phí?

Bà mỉm cười:

– Ông Thành trả.

Tôi sững người.

– Nhưng con đã nói với ông ấy là con không cưới mà.

Mẹ tôi gật đầu.

– Mẹ biết.

– Vậy tại sao ông ấy vẫn giúp?

Mẹ nhìn tôi:

– Vì ông ấy nói với mẹ rằng: “Con gái cô không nợ tôi một cuộc hôn nhân. Nó chỉ nợ chính mình một cuộc đời mà nó được quyền lựa chọn.”

Tôi bật khóc.

Một năm sau, tôi gặp lại ông Thành trong một buổi từ thiện.

Ông vẫn mặc bộ vest quen thuộc, nhưng trông già đi rất nhiều.

Chúng tôi đứng đối diện nhau.

Ông hỏi:

– Em sống ổn chứ?

Tôi cười:

– Rất ổn.

Ông gật đầu.

– Vậy là tốt.

Tôi hỏi:

– Ông vẫn sống một mình sao?

Ông cười:

– Có lẽ vậy.

Tôi cũng cười.

Nhưng lần này, tôi không còn nhìn ông như một người đàn ông giàu có từng muốn cưới mình.

Tôi nhìn ông như một người đã học được cách yêu mà không sở hữu.

Và có lẽ ông cũng hiểu rằng, một người phụ nữ trẻ không cần một người đàn ông giàu có để quyết định cuộc đời mình. Điều cô ấy cần là một người đủ trưởng thành để tôn trọng lựa chọn của cô ấy.

Còn tôi, sau tất cả, vẫn biết ơn người đàn ông ấy.

Không phải vì ông có bao nhiêu tiền.

Mà vì cuối cùng, khi tôi nói “không”, ông đã thật sự tôn trọng nó.

Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, được xây dựng nhằm mục đích giải trí.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*