Mẹ chồng bất ngờ yêu cầu tôi giao lại toàn bộ trang sức cưới vì nói đó là tài sản gia đình. Tôi tháo từng món đặt lên bàn, khiến bà mừng rỡ. Nhưng chiếc cuối cùng tôi đặt xuống lại là một chiếc USB chứa toàn bộ bằng chứng về những gì bà và con trai đã làm sau lưng tôi… Truyện Ngắn
“Tháo hết ra.”
Giọng mẹ chồng tôi vang lên giữa phòng khách căn biệt thự nhà họ Cố ở Tô Châu, lạnh đến mức những người đang uống trà cũng đồng loạt im bặt.
Bà Cố đặt tách trà xuống bàn gỗ tử đàn, nhìn chằm chằm chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay tôi.
“Vòng ngọc, dây chuyền kim cương, đôi khuyên tai và cả bộ trang sức vàng hôm cưới. Tất cả đều là tài sản nhà họ Cố. Cô đã chuẩn bị ly hôn với Minh Viễn thì không có tư cách mang đi thứ gì.”
Tôi nhìn sang chồng mình.
Cố Minh Viễn, ba mươi bốn tuổi, phó tổng giám đốc tập đoàn Cố Thịnh, đang ngồi bên cạnh mẹ với vẻ bình thản đến đáng sợ.
Ba ngày trước, chính anh ta đặt đơn ly hôn trước mặt tôi.
Bảy năm hôn nhân được đổi lấy một câu:
“Thanh Nghi, cô ký đi. Đừng làm mọi chuyện khó coi.”
Tôi từng nghĩ ít nhất hôm nay anh ta sẽ lên tiếng.
Nhưng Minh Viễn chỉ cau mày.
“Mẹ nói đúng. Những món đó đều được mua bằng tiền nhà họ Cố.”
Tôi bật cười.
“Anh chắc chứ?”
Anh nhìn tôi đầy khó chịu.
“Đừng kéo dài thời gian.”
Bà Cố lập tức đẩy một chiếc khay gỗ về phía tôi.
“Giao lại rồi rời khỏi đây. Căn hộ ở Thượng Hải cũng đứng tên công ty. Chiếc xe cô đang dùng đã được Minh Viễn cho người thu hồi. Một người bước vào nhà họ Cố với hai bàn tay trắng thì khi đi cũng nên biết thân biết phận.”
Em chồng tôi, Cố Nhã Kỳ, ngồi bên cạnh khẽ cười.
“Chị dâu, à không… sắp thành người ngoài rồi. Mẹ tôi đã rộng lượng lắm mới không bắt chị hoàn trả tiền sinh hoạt suốt bảy năm đấy.”
Tôi không đáp.
Tôi tháo đôi khuyên tai đầu tiên.
Cạch.
Hai viên kim cương rơi xuống khay.
Nụ cười của bà Cố lập tức giãn ra.
Tiếp theo là chiếc vòng vàng bà trao cho tôi trong lễ kính trà năm ấy.
Rồi dây chuyền kim cương.
Chiếc nhẫn ruby.
Cuối cùng là vòng ngọc phỉ thúy — món đồ mà bà từng tuyên bố trước hơn hai trăm khách mời rằng chỉ con dâu trưởng nhà họ Cố mới được đeo.
Mỗi lần tôi đặt xuống một món, ánh mắt bà càng sáng.
Minh Viễn khoanh tay.
“Biết điều như vậy từ đầu thì đã không cần luật sư.”
Tôi ngẩng đầu.
“Luật sư?”
Anh khựng lại.
Bà Cố lập tức chen vào:
“Minh Viễn chỉ muốn đề phòng cô tham lam. Công ty đang chuẩn bị niêm yết, chúng tôi không thể để một người ngoài gây rắc rối.”
Tôi nhìn hai mẹ con họ.
Hai tháng trước, bà vẫn gọi tôi là “con dâu ngoan”.
Một tháng trước, Minh Viễn vẫn ôm tôi trong căn hộ bên bờ sông Hoàng Phố, nói rằng đợi dự án Hàng Châu kết thúc sẽ đưa tôi đi nghỉ.
Cho đến khi tôi phát hiện anh thường xuyên đến một căn hộ cao cấp ở khu Tĩnh An.
Người sống trong đó là Tống Vũ Hân, trợ lý riêng của anh.
Nhưng chuyện khiến tôi lạnh người không phải Vũ Hân.
Mà là những tài liệu tôi vô tình nhìn thấy trên máy tính của Minh Viễn sau đó.
Tên tôi xuất hiện trên sáu hợp đồng.
Chữ ký giống hệt chữ ký của tôi.
Nhưng tôi chưa từng ký bất kỳ hợp đồng nào trong số đó.
Tôi hỏi anh.
Ngày hôm sau, mật khẩu két sắt trong nhà bị đổi.
Hai ngày sau, quyền truy cập tài khoản chung bị khóa.
Ngày thứ ba, đơn ly hôn xuất hiện.
Và sáng nay, bà Cố gọi toàn bộ người thân trong gia tộc tới biệt thự, ép tôi trả trang sức trước mặt họ.
“Còn gì nữa không?” bà hỏi.
Tôi mở túi xách.
Nhã Kỳ lập tức nghiêng người nhìn.
“Đừng nói chị còn giấu nhẫn cưới nhé?”
Tôi lấy chiếc nhẫn cưới ra.
Minh Viễn nhìn nó vài giây.
“Cái đó cô có thể giữ.”
“Không cần.”
Tôi đặt nhẫn xuống.
Cạch.
Sắc mặt anh hơi thay đổi.
Tôi lại đưa tay vào túi.
Lần này, thứ được lấy ra không phải trang sức.
Đó là một chiếc USB màu đen.
Tôi nhẹ nhàng đặt nó ngay giữa vòng ngọc và dây chuyền kim cương.
Nụ cười trên môi bà Cố biến mất.
Minh Viễn bật dậy.
“Lâm Thanh Nghi! Cô lấy thứ đó ở đâu?”
Cả phòng khách chết lặng.
Tôi nhìn anh.
“Anh nhận ra nó sao?”
“Đưa đây!”
Anh bước tới, nhưng tôi lập tức đặt tay lên chiếc USB.
“Vội gì?”
Bà Cố tái mặt.
Bàn tay đang cầm tách trà của bà run lên.
“Minh Viễn… chẳng phải con nói đã xử lý sạch rồi sao?”
Chỉ một câu ấy khiến tất cả họ hàng trong phòng quay sang nhìn bà.
Minh Viễn nghiến răng.
“Mẹ, đừng nói nữa!”
Tôi mỉm cười.
“Xử lý sạch cái gì?”
Không ai trả lời.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ hiện ra:
“Đừng cắm USB vào máy của nhà họ Cố. Trong phòng có người đang chờ xóa dữ liệu. Muốn biết vì sao chữ ký của cô xuất hiện trên những hợp đồng đó, hãy mở thư mục cuối cùng bằng máy tính của tôi.”
Ngay bên dưới là một bức ảnh.
Tôi vừa nhìn thấy, toàn thân lập tức cứng đờ.
Bức ảnh được chụp mười một năm trước.
Trong ảnh có mẹ chồng tôi, Minh Viễn… và một người mà tôi tuyệt đối không ngờ sẽ xuất hiện.
Tôi còn chưa kịp phóng to, bà Cố bất ngờ lao tới giật điện thoại.
“Không được xem!”
Tôi lùi lại.
Minh Viễn chặn ngay cửa phòng khách.
“Thanh Nghi, đưa USB cho anh. Ngay bây giờ.”
“Tại sao?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên lộ rõ hoảng loạn.
Bên ngoài biệt thự bỗng vang lên tiếng chuông cửa.
Quản gia chạy vào, sắc mặt kỳ lạ.
“Lão phu nhân… có một người từ Bắc Kinh tới. Ông ấy nói chỉ cần thiếu phu nhân mở chiếc USB đó, toàn bộ chuyện năm ấy sẽ không giấu được nữa.”
Chiếc tách trong tay bà Cố rơi xuống sàn.
Choang!
Bà quay sang tôi, môi trắng bệch.
“Thanh Nghi… cô tuyệt đối không được gặp người đó.”
Tôi nhìn bà, rồi nhìn chiếc USB trên bàn.
Và đúng lúc quản gia chuẩn bị mở cánh cửa lớn, người đàn ông bên ngoài bất ngờ gọi lớn tên tôi — kèm theo một cách xưng hô khiến cả nhà họ Cố chết sững…

“Đường thiếu phu nhân!”
Tiếng gọi dứt khoát, uy nghiêm vang lên ngoài đại sảnh khiến cả căn phòng khách rực rỡ gấm hoa của nhà họ Cố lập tức hóa thành nấm mồ im lìm.
Đường thiếu phu nhân?
Hai từ “họ Đường” ở Bắc Kinh giống như một tảng núi đá đè nặng lên ngực giới kinh doanh toàn quốc. Trong giới thượng lưu không ai không biết đến Đường gia – gia tộc danh giá hàng đầu, quyền lực trải dài cả giới chính trị lẫn tài chính.
Bà Cố run rẩy đến mức không đứng vững, phải vịn chặt vào chiếc tựa lưng của ghế gỗ tử đàn. Minh Viễn sững người tại chỗ, ánh mắt hoảng loạn đảo liên tục giữa tôi và cánh cửa chính đang từ từ mở ra.
Một người đàn ông trung niên mặc suit đen may đo chỉnh tề, khí chất lạnh lùng và uy nghiêm bước vào. Đi sau ông là hai người trợ lý cùng một nhóm luật sư đứng đầu Bắc Kinh.
“Lâm tiểu thư… không, đúng hơn phải gọi cô là Đường Thanh Nghi tiểu thư,” người đàn ông cúi đầu kính cẩn chào tôi. “Tôi là quản gia của Đường lão gia tử. Lão gia phái tôi đến đón cô về nhà.”
Cố Nhã Kỳ – cô em chồng vừa phút trước còn nhạo báng tôi – giờ đây há miệng kinh hãi, không thốt nên lời.
“Đường… Đường gia?” Minh Viễn lắp bắp, trán lấm tấm mồ hôi hột. “Thanh Nghi, chuyện này… chuyện này là sao? Chẳng phải cô chỉ là đứa trẻ mồ côi sinh ra ở vùng quê Giang Nam sao?”
Tôi thong thả cất điện thoại vào túi xách, nhặt chiếc USB màu đen trên khay gỗ lên, xoay xoay nó trong kẽ tay.
“Bảy năm trước, khi tôi bước chân vào nhà họ Cố, tôi đã giấu đi thân phận thực sự của mình vì muốn tìm kiếm một tình yêu thuần khiết, không vướng bận tiền tài hay thế lực,” tôi nhìn thẳng vào mắt Minh Viễn, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ. “Tôi từng nghĩ anh là người đàn ông chân thành, đáng để tôi trao gửi cả đời. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một kịch bản tàn nhẫn mà mẹ con anh dàn dựng từ mười một năm trước.”
Bức ảnh mười một năm trước và bức mành bị vén lên
Tấm ảnh trong điện thoại mà tôi vừa nhận được – bức ảnh chụp mười một năm trước – chính là chìa khóa bóc trần toàn bộ sự thật.
Mười một năm trước, cha tôi – người đứng đầu Đường gia – gặp tai nạn giao thông thảm khốc tại khu vực Tô Châu. Người gây ra tai nạn chèn ép xe của cha tôi chính là Cố Minh Viễn, khi đó mới hai mươi ba tuổi, lái xe trong tình trạng say rượu. Để liệm đi vụ việc này, bà Cố đã dùng tiền bạc và mối quan hệ để mua chuộc kẻ thế thân, tiêu hủy toàn bộ chứng cứ tại hiện trường, biến vụ tai nạn ám sát thành một vụ va chạm vô tình.
Cha tôi tuy giữ được mạng sống nhưng rơi vào trạng thái sống thực vật suốt nhiều năm. Gia tộc họ Đường khi đó chao đảo, tôi vì muốn bảo vệ bản thân và âm thầm điều tra kẻ hại cha mình nên đã ẩn danh, sống dưới một thân phận giả là một cô gái nghèo khó.
Nhà họ Cố chưa từng biết cô gái nghèo mà Minh Viễn tiếp cận và kết hôn bảy năm trước chính là ái nữ duy nhất của gia tộc họ Đường. Mẹ con bà Cố cưới tôi chỉ vì muốn tạo vỏ bọc “con dâu hiền lành, không thế lực” để dễ bề thao túng, đồng thời âm thầm lợi dụng danh nghĩa của tôi để thực hiện các giao dịch ngầm.
Sáu hợp đồng giả mạo chữ ký của tôi mà tôi phát hiện trên máy tính của Minh Viễn? Đó chính là các hợp đồng chuyển nhượng tài sản đen, rửa tiền và trốn thuế trị giá hàng tỷ Tệ mà Cố Thịnh đã đẩy hết trách nhiệm pháp lý lên đầu tôi. Họ muốn khi tập đoàn Cố Thịnh niêm yết thành công, họ sẽ đá tôi ra khỏi nhà, biến tôi thành kẻ gánh tội thay nếu bị cơ quan chức năng điều tra!
“Cố Minh Viễn,” tôi giơ chiếc USB lên trước mặt anh ta. “Trong này không chỉ có bằng chứng về việc anh ngoại tình với Tống Vũ Hân, không chỉ có nhật ký chuyển tiền ngầm cho các công ty ma, mà còn có toàn bộ file ghi âm cuộc hội thoại giữa anh và mẹ anh đêm hôm qua – nơi hai người bàn tính cách đổ toàn bộ khoản nợ 1,2 tỷ Tệ của Cố Thịnh lên đầu tôi sau khi ly hôn.”
“Choang!”
Tách trà cuối cùng trên bàn bị tay bà Cố vung trúng, vỡ tan tành dưới sàn gạch.
Bà Cố quỳ sụp xuống sàn, đôi tay gầy gộc giơ ra van xin, khuôn mặt trang điểm cầu kỳ giờ đây méo xệch vì sợ hãi: “Thanh Nghi… Thanh Nghi à! Mẹ sai rồi! Mẹ là con buôn tha hóa, mẹ ngu muội! Con vì tình nghĩa vợ chồng bảy năm với Minh Viễn mà giơ cao đánh khẽ… Nhà họ Cố chúng ta sẽ tiêu tùng mất!”
Minh Viễn lao đến định nắm lấy vạt áo tôi: “Thanh Nghi! Anh bị mẹ xúi giục! Anh thật lòng yêu em! Tống Vũ Hân chỉ là người giúp anh làm hồ sơ thôi, anh không hề có tình cảm với cô ta! Em hãy cho anh một cơ hội…”
“Chát!”
Một tiếng tát giòn giã vang lên. Người ra tay không phải là tôi, mà là luật师 trưởng đi cùng quản gia Đường gia.
“Cố thiếu gia, xin hãy tự trọng,” vị luật师 lạnh lùng nói. “Đường tiểu thư hiện là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Đường Thị. Mọi hành vi xâm phạm, đe dọa hoặc vu khống cô ấy sẽ phải trả giá bằng pháp luật.”
Sự sụp đổ của một gia tộc giả tạo
Tôi cúi xuống, nhặt từng món trang sức cưới trên chiếc khay gỗ mà bà Cố vừa ép tôi trả lại.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy, sợi dây chuyền kim cương, đôi khuyên tai…
“Những món đồ này,” tôi mỉm cười cay đắng, “ngày ấy bà nói là tài sản nhà họ Cố trao cho con dâu. Nhưng thực chất, tiền mua bộ trang sức này mười năm trước được trích từ chính khoản tiền hối lộ mà công ty mẹ tôi bị bên anh biển thủ.”
Tôi thả từng món trang sức trở lại chiếc khay gỗ, phát ra những tiếng “cạch, cạch” khô khốc như tiếng đếm ngược cho sự lụi tàn của nhà họ Cố.
“Các người giữ lấy nó đi. Giữ lấy để xem nó có cứu nổi tập đoàn Cố Thịnh khỏi lệnh phong tỏa vào ngày mai không.”
Tôi quay người, thong thả bước ra phía cửa lớn. Quản gia Đường gia cẩn thận che dù cho tôi khi bước ra sân biệt thự, nơi hàng chục chiếc xe cảnh sát và xe của Ủy ban Giám sát Tài chính đã còi hú inh ỏi, bao vây toàn bộ khu nhà.
Cố Minh Viễn và bà Cố lao ra theo, nhưng ngay lập tức bị các chiến sĩ cảnh sát chặn lại và đọc lệnh khởi tố bắt tạm giam với hàng loạt tội danh: Giả mạo tài liệu cơ quan tổ chức, Rửa tiền quy mô lớn, Trốn thuế, và Cố ý gây tai nạn giao thông rồi tẩu tán chứng cứ năm xưa.
Cố Nhã Kỳ ngã bệt xuống bậc cầu thang, khóc lóc thảm thiết khi thấy toàn bộ tài sản, xe cộ và căn biệt thự bị niêm phong ngay tại chỗ.
Tống Vũ Hân – cô trợ lý kiêm nhân tình của Minh Viễn – cũng bị bắt ngay tại căn hộ ở khu Tĩnh An khi đang tìm cách gom góp nữ trang để bỏ trốn ra nước ngoài.
Bản án của nhân quả
Mười ngày sau.
Vụ án tập đoàn Cố Thịnh chấn động toàn bộ giới kinh doanh phía Nam.
Cố Minh Viễn bị tuyên phạt 18 năm tù giam vì tội gian lận tài chính, giả mạo chữ ký chiếm đoạt tài sản và liên đới trách nhiệm trong vụ tai nạn năm xưa. Toàn bộ tài sản cá nhân của anh ta bị tịch thu để khắc phục hậu quả.
Bà Cố nhận mức án 12 năm tù. Trong tù, cơn đột quỵ bất ngờ khiến bà bị liệt nửa người, mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể nằm một chỗ nhìn trần nhà u tối trong sự dằn dặt và ân hận tận cùng.
Cố Nhã Kỳ từ một tiểu thư danh giá trở thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất, bị tất cả bạn bè trong giới thượng lưu xa lánh, phải chuyển đến sống trong một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô và làm thuê kiếm sống qua ngày.
Căn biệt thự gỗ tử đàn ở Tô Châu – nơi từng diễn ra những màn hạ nhục tàn nhẫn đối với tôi – đã bị phát mại công khai.
Về phần tôi.
Sau khi giải quyết xong toàn bộ tàn dư của nhà họ Cố, tôi trở về Bắc Kinh tiếp quản tập đoàn Đường Thị. Nhờ sự chăm sóc y tế hàng đầu, cha tôi sau nhiều năm hôn mê đã bắt đầu có tín hiệu phục hồi kỳ diệu.
Một chiều thu ở Thượng Hải, tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà Đường Thị bên bờ sông Hoàng Phố. Gió biển thổi nhẹ làm tung bay tà áo sơ mi trắng.
Tôi mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, bên trong là chiếc USB màu đen – thứ đã giúp tôi đòi lại toàn bộ sự thật và công lý cho bản thân. Tôi nhẹ nhàng thả nó vào chiếc ly thủy tinh chứa dung dịch tiêu hủy dữ liệu.
Cơn ác mộng bảy năm kết thúc không phải vì tôi may mắn, mà vì tôi đã đủ dũng cảm để xé bỏ bức mành giả tạo của tình yêu mù quáng, đứng lên bảo vệ sự tự tôn và gia tộc của chính mình.
Bầu trời Thượng Hải sau cơn mưa trở nên trong xanh vời vợi. Bình minh rực rỡ đang chào đón tôi trên con đường hoàn toàn mới – con đường của một người phụ nữ tự chủ, mạnh mẽ và không bao giờ cho phép bất kỳ ai chà đạp lên giá trị của bản thân.
Để lại một phản hồi