Đưa dâu, tài xế phát hiện tiếng lộc cột liên tục phát ra từ trong cốp xe, anh xuống mở ra thì phát hiện một việc…
Tôi đã lái xe cưới gần mười lăm năm.
Trong khoảng thời gian đó, tôi đã giả vờ không biết bao nhiêu đôi cô dâu chú rể. Có đám cưới vui như hội, có đám cưới căng thẳng đến trình độ cần chỉ nhìn qua chiếu hậu là biết hai gia đình đang “bằng mặt mà không bằng lòng”.
Nhưng cái đám cưới năm đó… là chuyện mà đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.
Và nếu không mắt trải qua, chắc chắn tôi cũng không tin nổi.
hôm nay là một buổi sáng đầu đông, trời âm u, sương còn bảng trên mặt đường. Tôi nhận được đồng giả xe hoa cho một đám cưới ở ngoại thành.
Nhà chú thích, chắc chắn sẽ có một chiếc sedan đen bóng để đón dâu. Xe được trang trí hoa trắng và hồng phấn, phía trước cài đặt một dải ruy băng lớn.
Câu chuyện thứ bảy sáng, tôi lái xe đến cổng nhà chú rể.
…Chú rể bậc ra, mộc mặt tái lùn, đôi mắt ác quầng như thể cả tuần qua không ngủ. Cậu ta không nói một lời nào, chỉ yên tĩnh lên yên sau. quảng đường đi rước dâu, không khí trong xe im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy nổ rì rầm và tiếng gió rít qua khe cửa.
Đón được cô dâu xong, ngồi xe bắt đầu lăn bánh về nhà trai. Đi được nửa đường, qua một đoạn đeo vắng vẻ, tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng vang “lộc cột… lộc cột…” phát ra từ phía sau.
Lúc đầu, tôi nghĩ là do đồ họa trong cố gắng bị trôi nên chỉ chạy lại chậm. Nhưng tiếng động một ngày lớn hơn, dồn dập hơn, như thể có ai đó đang dùng cú đấm liên tiếp vào thành xe từ bên trong.
“Có chuyện gì thế anh?” – Cô dâu run run hỏi, bàn tay nắm chặt bó hoa cưới đến đỉnh trắng.
Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy chú rể vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhìn chăm ra cửa sổ như không thấy gì. Lòng dâng lên một nỗi buồn bất an kỳ lạ, tôi vội vã xe vào đường thở, hít một hơi thở thật sâu rồi bước xuống.
Tôi tiến lại gần phía sau xe. Tiếng “lộc cột” sên bặt.
Tay tôi chạy run cầm phím, nhấn nút mở cốp. Cap xe từ bật lên. Tim tôi như muốn nhảy khỏi luồng khi nhìn thấy thứ bên trong:

Sự thật kinh hoàng
Trong cốp xe không có người, cũng không có đồ đạc gì nặng nề. Chỉ có một bộ váy cưới cũ kỹ, vàng và rách nằm chơ chơ. Điều khiến tôi chết lặng là bên trong chiếc váy đó, hàng đêm con chim sẻ đã chết khô, đôi mắt chúng đều bị khâu lại bằng chỉ đỏ.
Dưới đáy cốp, những vết cào cấu rướm Máu vẫn còn rất mới, ở mức tăng lớp sừng lót xe.
Tôi kinh hãi quay lại nhìn vào xe qua lớp kính đen. Lúc này, chú thích mới từ quay lại phía tôi. Nụ cười của cậu ta tê mó, giọng nói lộc đặc vang lên:
“Anh thấy rồi sao? Cô ấy nói trong cốp chật quá, muốn lên ngồi sau cùng chúng tôi…”
Tôi nhìn sang bên cạnh chú thích. Yên tĩnh vốn dĩ yên tĩnh lúc hoàng hôn, giờ đây là bóng mờ ảo của một người phụ nữ khác, cũng mặc bộ váy cưới số vàng, mã mặt xám xịt đang đầu vào vai cậu ta.
Hóa ra, đây không phải là một đám cưới bình thường. Đó là một đám cưới bù cho người yêu cũ của chú rể – người đã qua đời vì tai nạn ngay ngày cưới của họ tròn một năm trước.
Tôi đứng chôn chân giữa con đường thở sương mù, nhìn chiếc xe hoa ngọc lẫy nhưng mang theo hơi lạnh của nghĩa địa. Từ đó về sau, tôi giải nghệ, không bao giờ tranh vẽ xe hoa thêm một lần nữa. Bởi tôi biết, có những chuyến xe không chỉ người sống, mà còn cả những lời thề chưa dứt từ cõi âm.
Để lại một phản hồi