Đúng ngày sinh nhật của người chồng liên hôn, tôi từ nước ngoài gấp rút bay về.

Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí

Đúng ngày sinh nhật của người chồng liên hôn, tôi từ nước ngoài gấp rút bay về.

Nhưng người ra mở cửa lại là nữ thư ký của anh ta, trên người còn đang quấn chiếc áo choàng tắm của tôi.

“Cô Đỗ, cô đừng hiểu lầm. Tôi đến báo cáo công việc cho sếp Chu, trên đường đi không cẩn thận bị mắc mưa nên mới tắm nhờ một chút.”

Chồng tôi cũng mặc áo choàng tắm, từ trong phòng tắm bước ra, không một lời giải thích:

“Không phải em đi London đàm phán dự án sao, sao lại về rồi?”

Tôi gật đầu, bật cười nhạt: “Dự án kết thúc sớm, tôi về lấy tập tài liệu.”

Nói xong, tôi tiện tay ném món quà đã cất công tuyển chọn vào thùng rác, rồi nhắn tin cho luật sư:

“Soạn giúp tôi một bản thỏa thuận ly hôn.”

Đàn ông cũng như quần áo.

Đàn ông ngoại tình chính là một bộ quần áo bẩn.

Thuận tay vứt đi, mua bộ mới là xong.

Năm nay là năm thứ ba tôi và chồng kết hôn theo thỏa thuận liên minh giữa hai gia tộc.

Hôm nay là sinh nhật anh ta, tôi đặc biệt bay từ London về để chúc mừng.

Khi về đến nhà đã là mười một giờ đêm.

Vừa đẩy cửa bước vào, tôi thấy một người phụ nữ từ trong phòng tắm bước ra, trên người quấn chiếc áo choàng tắm của tôi.

Đó là thư ký mới tuyển của Chu Tùng Dân, tên là Lý Mộ Sương.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nét mặt cô ta cứng đờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên: “Cô Đỗ, cô đừng hiểu lầm. Tôi đến báo cáo công việc cho sếp Chu, trên đường đi không cẩn thận bị mắc mưa nên mới tắm nhờ nước nóng một chút.”

Công việc gì mà cần phải chạy đến nhà người khác báo cáo vào lúc mười một giờ rưỡi đêm?

Lúc này, Chu Tùng Dân cũng từ phòng tắm bước ra.

Tóc còn ướt một nửa, dáng vẻ buông lỏng, trên mặt không có lấy nửa điểm chột dạ, thậm chí không buồn giải thích một câu.

“Không phải em đi London đàm phán dự án sao, sao lại về rồi?”

Tôi gật đầu, cười nhạt: “Dự án kết thúc sớm, tôi về lấy tập tài liệu.”

Chu Tùng Dân dường như hoàn toàn không cảm thấy có gì bất ổn, bước tới tự nhiên khoác vai tôi: “Vợ vất vả rồi.”

Tôi nghiêng đầu, ngước mắt nhìn anh ta: “So với việc nhìn thấy chồng mình dẫn phụ nữ về nhà lúc nửa đêm, chút vất vả này có xá gì.”

Bàn tay đang khoác vai tôi của Chu Tùng Dân hơi khựng lại, giọng điệu bình thản: “Vừa nãy Mộ Sương chẳng phải đã giải thích với em rồi sao, cô ấy chỉ đến báo cáo công việc.”

Ha, gọi nghe thân thiết gớm nhỉ!

Lý Mộ Sương đứng một bên, mái tóc ướt sũng vẫn đang nhỏ nước, rũ mắt xuống. Cái dáng vẻ tủi thân mà không dám nói nhiều này, trông hệt như một con thỏ trắng nhỏ bé bị hoảng sợ.

Tôi lười nhìn thêm lần thứ hai: “Hai người cứ tiếp tục báo cáo công việc đi. Tôi có việc, đi trước đây.”

Lúc xoay người, tôi nghe thấy Chu Tùng Dân gọi với theo một tiếng “Đỗ Yên Vũ”.

Giọng điệu mang theo chút thiếu kiên nhẫn, giống như cảm thấy tôi đang cố tình gây sự.

Tôi không thèm quay đầu lại.

Bước ra khỏi nhà, tôi tiện tay ném thẳng món quà vào thùng rác, rồi rút điện thoại nhắn cho luật sư một tin:

“Soạn giúp tôi một bản thỏa thuận ly hôn.”

Tôi là thiên kim độc nhất của Tập đoàn họ Đỗ, còn Chu Tùng Dân là người thừa kế của Tập đoàn họ Chu. Cuộc hôn nhân của chúng tôi là kiểu liên minh cường – cường quen thuộc nhất trong giới thương lưu.

Lý do ban đầu tôi chọn anh ta giữa muôn vàn ứng cử viên rất đơn giản: Tôi mắc bệnh sạch sẽ, mà anh ta trông có vẻ rất “sạch”.

Chu Tùng Dân luôn mặc vest phẳng phiu, cổ áo sơ mi trắng muốt, những ngón tay thon dài sạch sẽ, trên người phảng phất mùi hương gỗ tuyết tùng nhạt, ánh mắt lịch sự và đầy kiềm chế, không hề có sự cợt nhả và bóng bẩy của bọn công tử bột.

Tôi từng nghĩ anh ta rất sạch sẽ.

Nhưng bây giờ xem ra, không phải vậy.

Hồi nhỏ mẹ từng bảo tôi, nhà chúng ta không cần máy giặt, bởi vì nhà mình có tiền, quần áo mặc bẩn rồi, vứt đi mua cái mới là được.

Lúc đó tôi chỉ thấy bà thật lãng phí, cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu bà đang nói gì.

Và đàn ông ngoại tình, chính là một bộ quần áo bẩn.

Tiện tay vứt đi, mua bộ mới là xong.

Mấy ngày tiếp theo tôi không về nhà, mà ở lại biệt thự của nhà họ Đỗ.

Một là vì tôi tạm thời không muốn nhìn thấy gã đàn ông không còn sạch sẽ này nữa.

Hai là vì tôi thực sự bận.

Dự án ở London tuy kết thúc sớm, nhưng vẫn còn rất nhiều công việc thu xếp, tôi liên tục mấy ngày liền làm việc ở công ty đến tận khuya.

Điều thú vị là, mấy ngày nay Chu Tùng Dân không nhắn cho tôi lấy một tin.

Anh ta không nhắn, tôi đương nhiên càng không chủ động tìm.

Trước khi luật sư soạn xong thỏa thuận ly hôn, tôi ngay cả một câu cũng lười nói với anh ta.

Hai nhà chúng tôi liên hôn, lợi ích đan xen quá phức tạp. Cổ phần, bất động sản, quỹ tín thác, và cả vài dự án cùng góp vốn, tất cả đều phải dọn dẹp cho rõ ràng.

Mãi đến cuối tuần, tin nhắn của Chu Tùng Dân mới chậm chạp bay tới.

“Mấy hôm nay sao em không về nhà, vẫn đang bận à?”

Vài phút sau, anh ta lại nhắn tiếp: “Vì chuyện hôm nọ nên em đang tức giận sao?”

Tôi đặt tài liệu xuống, gõ phím: “Tôi sẽ không vì loại chuyện vặt vãnh này mà tức giận. Rất bận, có việc gì nói nhanh.”

Đây không phải là lời nói dỗi.

Nổi giận vì một gã đàn ông bẩn thỉu, đó là sự thiếu tôn trọng với chính mình.

Chu Tùng Dân chắc hẳn nhận ra sự lạnh nhạt trong giọng điệu của tôi, cách một lúc lâu mới nhắn lại, câu chữ lộ rõ sự bất mãn.

“Mẹ anh bảo lâu rồi không gặp em, gọi em qua ăn bữa cơm.”

Kết hôn ba năm, tình cảm giữa tôi và Chu Tùng Dân chẳng sâu đậm gì, nhưng mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu với bà cụ Chu lại luôn rất tốt.

Những năm qua, bà ấy luôn coi tôi như con gái ruột.

Thế nên tôi đồng ý: “Được, khi nào?”

“Chiều nay, anh qua đón em.”

Tôi nhắn lại chữ “Được”, rồi úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục xem báo cáo tài chính.

Sáu giờ chiều, chiếc Maybach màu đen đỗ chuẩn xác dưới sảnh tòa nhà Tập đoàn họ Đỗ.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống.

Lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, trang điểm tinh xảo.

“Cô Đỗ, hôm nay cô đẹp quá!”

Lý Mộ Sương ngồi ở ghế phụ lái, tươi cười rạng rỡ vẫy tay với tôi.

Cái dáng vẻ ngây thơ không hiểu sự đời ấy, cứ như một tờ giấy trắng tinh khôi vậy.

Chu Tùng Dân bước xuống từ ghế lái, mở cửa sau cho tôi.

“Anh tiện đường đưa Mộ Sương về nhà, cô ấy bị say xe, cần ngồi ghế trước. Nên em ngồi ghế sau nhé.”

Tôi coi Chu Tùng Dân như không khí, trực tiếp phớt lờ, nhìn thẳng về phía ghế phụ lái ra lệnh:

Nụ cười trên mặt Lý Mộ Sương lập tức cứng đờ.

Cô ta theo bản năng nhìn về phía Chu Tùng Dân, ánh mắt mang theo sự đáng thương, yếu đuối.

Chu Tùng Dân cau mày nói với tôi: “Em không thể chu đáo một chút sao, việc gì phải so đo với một cô gái nhỏ?”

Tôi cười khẩy, quay người bước đi.

Tiếng giày cao gót gõ trên mặt đường nhựa, nhịp độ không nhanh không chậm.

Sau lưng vang lên tiếng mở cửa xe, tiếng bước chân vội vã chạy lại gần.

Lý Mộ Sương chạy bước nhỏ đuổi theo, kéo tay tôi: “Cô Đỗ, xin lỗi cô, cô đừng giận, xin cô lên xe đi ạ!”

Tôi hừ lạnh, không cho cô ta lấy một cái liếc mắt, đi thẳng tới ngồi vào ghế phụ lái, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Chiếc Maybach xé gió lao đi trên con đường cao tốc nối liền khu tài chính đến khu biệt thự cao cấp ngoại ô. Không khí trong xe chìm vào sự ngột ngạt đến nghẹt thở.

Qua tấm kính chiếu hậu, tôi vắt chéo chân, thản nhiên bấm điện thoại. Ở hàng ghế sau, Lý Mộ Sương co rúm người lại một góc, thi thoảng cắn môi nhìn Chu Tùng Dân qua khe hở giữa hai ghế, gương mặt đầm đìa vẻ tủi thân.

Chu Tùng Dân tập trung lái xe, bàn tay siết chặt vô lăng đến mức gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo. Anh ta hít sâu một hơi, cố đè nén sự khó chịu trong giọng nói: – Yên Vũ, em có cần phải làm quá lên như thế trước mặt nhân viên của anh không? Mộ Sương dù sao cũng chỉ là một cô gái mới ra trường, em tỏ thái độ như vậy chỉ khiến người ta đánh giá em thiếu bao dung.

Tôi dừng ngón tay trên màn hình, nghiêng đầu nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đùa cợt: – Tôi thiếu bao dung? Chu Tùng Dân, anh mang thư ký về nhà lúc nửa đêm, cho cô ta khoác áo choàng tắm của tôi, rồi hôm nay lại để cô ta chễm chệ ngồi ở vị trí vốn thuộc về tôi. Anh nghĩ tôi là ai? Một bà vợ bù nhìn sẵn sàng dọn đường cho trò chơi tình ái của anh à?

– Cô Đỗ, cô thật sự hiểu nhầm sếp Chu rồi! – Lý Mộ Sương ở phía sau sụt sịt, giọng nghẹn ngào như sắp khóc. – Tôi với sếp Chu hoàn toàn trong sáng. Nếu việc tôi xuất hiện làm ảnh hưởng đến tình cảm hai người, tôi xin nghỉ việc ngay lập tức!

– Vậy thì nghỉ đi. – Tôi ngắt lời cô ta, không một chút do dự. – Đơn xin nghỉ việc cứ gửi thẳng cho phòng nhân sự, tôi sẽ bảo họ phê duyệt cấp tốc, bồi thường cho cô hẳn ba tháng lương. Sao nào, hài lòng chưa?

Lý Mộ Sương khựng lại, hoàn toàn không ngờ tôi lại phản ứng dứt khoát và tuyệt tình đến mức này. Cô ta uất ức nhìn Chu Tùng Dân, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

– Đỗ Yên Vũ, em đừng có quá đáng! – Chu Tùng Dân gạt tay lái, đạp phanh tắp xe vào vệ đường, ánh mắt rực lửa giận. – Anh nhẫn nại với em mấy ngày nay không phải để em được đà lấn tới. Chuyện hôm đó chẳng có gì cả! Em đừng dùng cái bản tính tiểu thư ngạo mạn đó để định tội người khác!

– Nhẫn nại? – Tôi bật cười thành tiếng, ánh mắt lạnh như băng giá. – Anh không cần nhẫn nại nữa đâu. Bởi vì từ giây phút anh để người phụ nữ khác chạm vào đồ đạc của tôi, anh trong mắt tôi đã biến thành một đống rác rưởi rồi.

Nói xong, tôi mở cửa xe bước xuống, tự tay gọi tài xế riêng của nhà họ Đỗ đến đón. Chu Tùng Dân tức giận bước theo, định kéo tay tôi lại, nhưng tôi đã giơ tay tát thẳng một phát vào mặt anh ta.

“Chát!”

Tiếng tát giòn tan vang lên giữa khoảng không im vắng. Chu Tùng Dân ngẩn người, bàn tay ôm lấy gò má đang đỏ lựng lên.

– Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu của anh đụng vào tôi. – Tôi rút khăn giấy lau từng ngón tay vừa chạm vào mặt anh ta, rồi thản nhiên vứt chiếc khăn xuống chân Chu Tùng Dân, quay lưng bước lên chiếc Bentley vừa trổ tới.

4

Tại nhà cũ họ Chu, không khí buổi tiệc tối vốn đầm ấm bỗng trở nên gượng gạo khi Chu Tùng Dân bước vào một mình với vết hằn mờ mờ trên mặt.

Bà cụ Chu – mẹ chồng tôi – đang ngồi ở sofa uống trà, thấy tôi đi vào từ cửa sau liền hồ hởi đứng dậy: – Yên Vũ! Con gái về rồi à. Mấy tuần này đi Anh vất vả quá, nhìn con gầy đi một vòng rồi này.

Tôi nhanh chóng thu lại vẻ lạnh lùng, bước đến ôm lấy bà: – Mẹ, con không vất vả đâu ạ. Con có mua ít trà chiều thủ công ở London về cho mẹ đây.

Bà cụ Chu mỉm cười xoa tay tôi, nhưng ngay sau đó ánh mắt sắc lẹm của bà quét qua Chu Tùng Dân đang đứng lấp ló ngoài cửa cùng Lý Mộ Sương – người vừa được anh ta liều lĩnh dẫn theo với cớ “đưa tài liệu gấp”.

Bà cụ Chu là người phụ nữ từng cùng chồng gầy dựng nên cơ nghiệp họ Chu, mắt bà tinh đời đến mức nào làm sao không nhận ra điểm bất thường. Bà chỉ vào Lý Mộ Sương, giọng lạnh đao: – Đây là ai? Tùng Dân, nhà họ Chu từ bao giờ có quy định dẫn người ngoài đến bữa cơm gia đình vào cuối tuần thế này?

Lý Mộ Sương lúng túng, cúi gập người: – Bác gái, cháu là thư ký của sếp Chu, cháu…

– Cô gọi ai là bác gái? – Mẹ chồng tôi đập mạnh tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm chát chúa khiến Lý Mộ Sương giật thót mình. – Ở đây chỉ có con dâu Đỗ Yên Vũ của tôi. Thư ký thì ra ngoài phòng khách phụ xe chờ, nhà họ Chu không dư thừa cơm cho người không biết vị trí của mình!

Mặt Lý Mộ Sương tái mét, uất ức nhìn Chu Tùng Dân. Anh ta cau mày định lên tiếng bảo vệ: – Mẹ, Mộ Sương chỉ tiện đường…

– Anh câm miệng lại cho tôi! – Bà cụ Chu đứng phắt dậy, uy nghiêm ngút trời. – Đừng tưởng tôi ở nhà cũ mà không biết những trò mèo của anh ở bên ngoài. Anh tưởng anh là người thừa kế thì muốn làm gì thì làm sao? Không có sự hỗ trợ từ dòng vốn của nhà họ Đỗ ba năm qua, cái dự án cảng biển của anh có đứng vững được đến hôm nay không?

Chu Tùng Dân nghẹn lời, sắc mặt chuyển từ đỏ sang tím tái. Anh ta quay sang nhìn tôi, hi vọng tôi sẽ lên tiếng xoa dịu như mọi khi.

Nhưng tôi chỉ thản nhiên uống một ngụm trà hoa cúc, từ tốn rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu dày, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà trước mặt bà cụ Chu.

– Mẹ, hôm nay con đến đây không chỉ để thăm mẹ, mà còn muốn chính thức thưa với mẹ một chuyện. – Tôi cất giọng bình tĩnh, không một chút gợn sóng.

Bà cụ Chu ngơ ngác nhìn tập tài liệu, nhìn thấy năm chữ “Thỏa thuận ly hôn” in đậm trên trang đầu, sắc mặt bà lập tức biến đổi: – Yên Vũ… con… con nói thật sao? Rốt cuộc thằng nghịch tử này đã làm ra chuyện tày trời gì?

Tôi mỉm cười dịu dàng: – Mẹ, con cảm ơn mẹ ba năm qua đã luôn coi con như con gái ruột. Nhưng con có bệnh sạch sẽ, về cả vật chất lẫn tinh thần. Quần áo đã dính bẩn, con không có thói quen giặt lại để mặc. Chu Tùng Dân đã không còn sạch nữa, con xin phép được trả anh ta về cho mẹ.

5

Tập tài liệu ly hôn như một quả bom dội thẳng vào nội bộ hai gia tộc Đỗ – Chu.

Chu Tùng Dân hoàn toàn không ngờ một người vốn lý trí, luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu như tôi lại dứt khoát đòi ly hôn chỉ vì một cô thư ký. Anh ta xông vào văn phòng của tôi tại Tập đoàn Đỗ Thị ngay sáng hôm sau, mắt đỏ ngầu gầm lên:

– Đỗ Yên Vũ! Em điên rồi à? Ly hôn? Em có biết ly hôn lúc này sẽ ảnh hưởng thế nào đến giá cổ phiếu của cả hai tập đoàn không? Dự án khu đô thị phía Bắc đang trong giai đoạn nhạy cảm nhất, em định rút vốn để cả hai cùng chết sao?

Tôi thong thả xoay chiếc bút máy cao cấp trong tay, ngước mắt nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ: – Rút vốn là chuyện chắc chắn. Bố tôi đã ký lệnh phong tỏa toàn bộ dòng tiền hợp tác với họ Chu từ 8 giờ sáng nay rồi. Còn về cổ phiếu? Anh yên tâm, Tập đoàn Đỗ Thị thừa khả năng gánh chịu biến động này. Còn Tập đoàn Chu Thị của anh có gánh nổi không… thì phải xem bản lĩnh của anh tới đâu.

– Em… – Chu Tùng Dân sững sờ, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. – Chỉ vì một Lý Mộ Sương? Anh với cô ta thực sự chưa xảy ra chuyện gì vượt quá giới hạn! Anh thề!

– Có vượt quá hay không, đối với tôi không còn quan trọng nữa. – Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt anh ta, ánh mắt kiêu hãnh của một thiên kim tiểu thư chính gốc. – Quan trọng là anh đã để cô ta xuất hiện trong không gian riêng tư của tôi, dùng đồ của tôi, và quan trọng nhất… anh đã coi thường tôi.

Tôi vỗ nhẹ vào vai anh ta, mỉm cười lạnh lẽo: – Chu Tùng Dân, anh tưởng anh là ai? Anh nghĩ anh có chút tài cán thương trường thì có quyền giẫm lên lòng tự trọng của Đỗ Yên Vũ này sao? Kết hôn liên minh là hợp tác đôi bên cùng có lợi, anh vi phạm điều khoản trung thành ngầm định, thì phải chấp nhận trả giá.

Cùng lúc đó, trợ lý của tôi đẩy cửa bước vào, lịch sự mời đại diện pháp lý của tôi đi cùng.

Luật sư riêng của tôi mỉm cười đưa ra một bản thống kê chi tiết: – Sếp Chu, đây là bản phân chia tài sản và danh mục các khoản đầu tư mà Tập đoàn Đỗ Thị sẽ chính thức thu hồi trong vòng 30 ngày. Đồng thời, cô Đỗ yêu cầu anh rời khỏi căn penthouse tại trung tâm thành phố – nơi vốn đứng tên cá nhân của cô ấy.

Mặt Chu Tùng Dân cắt không còn một giọt máu. Anh ta lảo đảo lùi lại một bước, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa bàng hoàng vừa hối hận. Đến lúc này, khi cái giá của sự nông nổi và lòng tham lam vụn vặt sụp đè lên vai, anh ta mới bừng tỉnh nhận ra: Người phụ nữ đứng trước mặt anh ta chưa bao giờ là một dây leo phụ thuộc, mà là một con phượng hoàng có thể tự tay đốt cháy toàn bộ cơ nghiệp của anh ta nếu bị xúc phạm.

6

Những ngày sau đó là một cơn ác mộng thực sự đối với Chu Tùng Dân.

Tin tức Tập đoàn Đỗ Thị rút vốn khỏi dự án trọng điểm của Chu Thị bị rò rỉ ra ngoài. Giá cổ phiếu của Chu Thị lao dốc không phanh ba phiên liên tiếp. Các ngân hàng lập tức siết nợ, các đối tác lớn đồng loạt tạm dừng hợp tác để nghe ngóng tình hình.

Chưa dừng lại ở đó, bà cụ Chu trực tiếp can thiệp vào hội đồng quản trị, tước bỏ một nửa quyền hạn của Chu Tùng Dân, đóng băng toàn bộ thẻ tín dụng và tài sản cá nhân của anh ta do gia tộc quản lý.

Trái ngược với sự hỗn loạn của họ Chu, tôi sống những ngày tháng vô cùng thoải mái.

Tôi dành thời gian đi spa, đánh golf, và điều hành các thương vụ thâu tóm mới. Bộ quần áo bẩn đã vứt đi, không khí xung quanh tôi trở nên trong lành đến kỳ lạ.

Một buổi tối mưa tầm tã, khi tôi bước ra khỏi một nhà hàng cao cấp sau cuộc họp với đối tác, Chu Tùng Dân đã đứng chờ sẵn dưới cơn mưa.

Anh ta không còn giữ được vẻ phẳng phiu, sạch sẽ thường ngày. Bộ vest đắt tiền nhăn nhúm, tóc tai rũ rượi, ánh mắt mệt mỏi và phờ phạc. Khi nhìn thấy tôi, anh ta như người đuối nước vơ được cọc, lao tới gạt đi chiếc ô của bảo vệ để tiếp cận tôi:

– Yên Vũ! Anh xin em… Cho anh một cơ hội cuối cùng được không? Anh đã sa thải Lý Mộ Sương rồi! Anh đã tống cô ta ra khỏi thành phố này rồi! Anh nhận ra người anh cần chỉ có em thôi!

Tôi nhìn anh ta ướt sũng như một con chuột lột, trong lòng không hề gợn lên một chút thương hại nào, chỉ có sự ghê tởm sâu sắc.

– Chu Tùng Dân, anh đuổi cô ta đi không phải vì anh yêu tôi, mà vì anh tiếc nuối quyền lực và tiền bạc mà nhà họ Đỗ mang lại cho anh. – Tôi cất giọng thản nhiên, bước lùi lại một bước để tránh những giọt nước mưa bắn vào tà váy dạ hội đắt tiền. – Sự hối hận của anh thật rẻ mạc.

Đúng lúc đó, một chiếc ô đen sang trọng khác được xòe ra trên đầu tôi.

Một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest xám chuẩn mực, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên cán ô bằng gỗ đồi mồi, nhẹ nhàng tiến lại gần bên cạnh tôi.

Đó là Lục Cảnh Sâm – người thừa kế của Tập đoàn Lục Thị, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Chu Tùng Dân trên thương trường, cũng là người vừa ký hợp đồng hợp tác chiến lược trị giá hàng tỷ đô với tôi chiều nay.

Lục Cảnh Sâm nhẹ nhàng khoác chiếc áo vest còn ấm áp của anh lên vai tôi, rồi nhìn Chu Tùng Dân bằng ánh mắt thương hại: – Sếp Chu, người đàn ông thông minh là người biết giữ gìn những gì quý giá nhất của mình. Đã làm bẩn đồ chơi rồi thì nên ngoan ngoãn chấp nhận bị loại ra khỏi cuộc chơi đi chứ?

Chu Tùng Dân trố mắt nhìn Lục Cảnh Sâm, rồi nhìn chiếc áo vest của Lục Cảnh Sâm đang nằm gọn gàng trên vai tôi – chiếc áo thơm mùi hương gỗ đàn hương thanh lịch và hoàn toàn sạch sẽ.

– Em… hai người… – Chu Tùng Dân run rẩy指ngón tay.

– Sếp Chu, thủ tục ly hôn đã hoàn tất xong trên giấy tờ từ sáng nay rồi. – Tôi mỉm cười, rút từ trong túi ra tấm danh thiếp mới của mình, thả nhẹ xuống vũng nước mưa trước mặt anh ta. – Cảm ơn anh đã dạy cho tôi một bài học: Đàn ông bẩn thì phải vứt ngay lập tức. Bởi vì chỉ khi vứt đi đồ cũ, tôi mới có cơ hội chọn cho mình một bộ quần áo mới tốt hơn, cao cấp hơn và hợp với mình hơn.

Nói xong, tôi mỉm cười quay sang Lục Cảnh Sâm: – Đi thôi anh Cảnh Sâm, nhà hàng tôi đặt bàn sắp đến giờ rồi.

Lục Cảnh Sâm mỉm cười che ô cho tôi, dịu dàng cất lời: – Rất hân hạnh được đi cùng em, cô Đỗ.

Chiếc xe hơi đắt tiền lăn bánh qua vũng nước, để lại Chu Tùng Dân quỳ gục giữa cơn mưa tầm tã, xung quanh chỉ còn lại sự đổ nát của một đế chế do chính tay anh ta phá hủy, cùng sự nuối tiếc muộn màng dành cho người phụ nữ mà anh ta vĩnh viễn không bao giờ có lại được nữa.

‼️

‼️
‼️
Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*